Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Kon Bin quyến rũ

(BQN) - Bỏ lại những ngột ngạt xô bồ của phố thị, thử đeo ba lô và ngược núi về với ngôi làng nhỏ nằm chênh vênh trên dãy Ngọc Linh (Nam Trà My) tìm cảm giác bình yên bên bếp lửa nhà sàn sẽ là một trải nghiệm không thể nào quên cho những bàn chân ưa khám phá.

“Tỉnh dậy hoàn toàn đơn độc trong một thị trấn xa lạ là một trong những cảm xúc tuyệt vời nhất trên thế giới” - tôi đã nghĩ ngay đến câu nói ấy của Freya Stark khi ngắm nhìn những tia nắng đầu ngày từ nóc Kon Bin. Không thể diễn tả được xúc cảm của kẻ lữ hành khi trước mặt là những chóp núi trập trùng trong sương trắng. Phía hừng đông đẹp đến ngỡ ngàng. Giữa rừng, chỉ có gió xào xạc và những âm thanh của núi, của bình yên. Một ngôi làng trong mơ…

< Làng Kon Bin ven sườn đồi đẹp nhất là vào khoảng tầm 3 giờ chiều.

Từ Tăk Pỏ (xã Trà Mai) - trung tâm huyện Nam Trà My, chúng tôi ngược xe máy lên điểm Trường Tiểu học Ngọc Linh, điểm cuối con đường đang được mở vào trung tâm xã Trà Linh. Từ đây, chỉ có thể gửi xe máy ở dãy hàng tạp hóa san sát nằm ở bìa rừng, rồi cuốc bộ theo con đường độc đạo để đến Kon Bin.

Bắt đầu một hành trình gian nan cho những đôi chân chưa quen leo dốc, gùi hàng, bởi đường lên là những con dốc dài mà mỗi bước chân là một lần đầu gối chạm mặt. Nước suối ngọt lịm, mát lạnh đến tỉnh người đủ để quên đi cảm giác mồ hôi tuôn ướt áo.

< Tìm lại cảm giác yên bình ở Kon Bin.

Rồi lại đi. Con đường mòn xuyên qua những vạt cỏ lau cao quá đầu người, thi thoảng lại len lỏi giữa những tán rừng và những ruộng bậc thang xanh ngắt. Ruộng lúa nước của người Xê Đăng trên đỉnh Ngọc Linh không bát ngát như ở Tây Bắc, nhưng màu xanh của ruộng mạ hai bên lối đi đẹp mơ màng.

Nghỉ chân dưới những tán cây, ngắm nhìn ruộng bậc thang trải theo sườn núi dốc như một liều thuốc “tăng lực” cho “phượt thủ” tiếp tục hành trình. Thi thoảng, bạn sẽ bắt gặp những đoàn người Xê Đăng gùi hàng thuê lên nóc dừng chân chia nhau từng chút bột “cá c’râu”, loại thuốc bột truyền thống, rầm rì trò chuyện. Khoảng gần 2 tiếng đồng hồ ngược núi như thế, bạn sẽ đến được Kon Bin.

< Một góc thảo nguyên nhỏ ở Kon Bin.

Bước chân chợt hẫng khi đỉnh đồi là cả một thảo nguyên xanh rì. Nằm trên vạt cỏ, ngửa mặt nhìn trời xanh mây trắng, có cảm giác cả bầu trời xanh nằm gọn trong lòng bàn tay. Những toan lo của cơm áo thường ngày đã nằm đâu đó dưới chân núi, thật bình yên.

Làng Kon Bin đẹp nhất là vào khoảng tầm 3 giờ chiều. Nắng vàng rực nhưng tiết trời cứ dịu như mùa thu. Lạnh. Phần vì Kon Bin nằm ở độ cao hơn một nghìn mét, phần vì lọt thỏm giữa những cánh rừng nguyên sinh. Chừng vài chục nóc nhà của người Xê Đăng bám víu lấy bình nguyên nhỏ trên đỉnh đồi. Trong làng duy nhất tiệm tạp hóa, nhưng lại khá đầy đủ mọi thức từ bánh trái nước ngọt đến cả… bia. Ngay bên cạnh làng cũng là những dãy ruộng bậc thang đều tăm tắp.

Khách đến Kon Bin, tha hồ xuýt xoa với những khung hình đẹp, chưa kể từ đồng cỏ còn có thể phóng tầm mắt tìm con đường nhựa ngoằn ngoèo nằm sát chân núi và những ngôi làng khác ở xung quanh. Những người Xê Đăng ở Kon Bin khá rụt rè khi mới gặp khách, nhưng vẫn sẵn sàng bày rượu cần nướng cá suối hát hò suốt đêm, rồi ngủ vùi bên bếp lửa.

Hừng đông đỏ rực phía chân trời. Những thung sâu chìm trong mây trắng. Buổi sáng ở Kon Bin trời trong mát, bạn sẽ tỉnh giấc giữa tiếng chim hót, tiếng gió reo và một cánh đồng mây trước mặt. Nếu như Ngọc Linh được mệnh danh là nóc nhà của Nam Trung Bộ thì cánh đồng cỏ ở Kon Bin như một ban công chìa ra phía dưới, một địa điểm không thể tuyệt vời hơn để đón bình minh. Những lo toan muộn phiền như được giũ quên trong khoảnh khắc mặt trời hiện lên từ biển mây trắng ngút ngàn trên chóp núi. Hãy đến đó, ở đó để biết hạnh phúc của những chuyến lữ hành với chiếc ba lô và đôi chân chưa bao giờ muốn dừng lại…

Theo Phương Giang, Alăng Ngước (Báo Quảng Nam)
Du lịch, GO!

Đình Phú Long ở Bình Dương

Đình tọa lạc tại Khu 5 - ấp Hòa Long, thị trấn Lái Thiêu, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương. Công trình do cư dân người Việt (thuộc tổng Bình Chánh Thượng, huyện Bình An) xây dựng vào khoảng năm 1842, thờ Thành Hoàng Bổn Xứ được ban sắc thần đời vua Tự Đức (thứ 5), tổng diện tích sử dụng là 5.828m². Đây là một công trình kiến trúc tôn giáo có giá trị nghệ thuật độc đáo mang đậm nét Nam Bộ. Với phong cách trang trí mỹ thuật thể hiện qua loại hình tranh ghép gốm mang đậm nét truyền thống văn hoá dân gian.

Trong hai thời kỳ kháng chiến, đình là cơ sở hoạt động cách mạng của địa phương. Đình được trùng tu, sửa chữa nhiều lần vào các năm: 1865, 1935, 1997... Năm 1865, đánh dấu đợt trùng tu sửa chữa lớn, từ mái lá, vách tre tạm bợ thành lối kiến trúc có quy mô lớn như ngày nay.

Phú Long là một ngôi đình cổ kính đẹp nhất Bình Dương, được Bộ Văn hóa- Thông tin (nay là Bộ văn hóa, Thể thao và du lịch) công nhận là di tích lịch sử kiến trúc - nghệ thuật cấp Quốc gia, ngày 28/12/2001.

Cuộc sống cư dân Nam Bộ gắn liền với sông nước nên đình nằm trên vùng đất với phong cảnh đẹp với nhiều cây cổ thụ che bóng mát, mặt tiền của đình quay về hướng Nam, nằm cạnh sông Sài Gòn quanh năm đón gió mát lành. Kiến trúc đình theo kiểu chữ Tam, mái lợp ngói âm dương, nền lót gạch hoa, diện tích xây dựng là 1.258m². Ngôi chánh điện gồm: tiền điện, trung điện và hậu điện. Tiền điện hình chữ nhật kiểu nhà dân gian ba gian, hai chái phần mái được xây dựng hai lớp trên lợp ngói âm dương, trên trần nhà chánh điện có tấm đan bằng bêtông rộng 2m chạy suốt theo chiều dài của tòa chánh điện, hai bên đầu hồi chính có hai lỗ tròn có nắp đậy che mưa nắng tạo thành một nóc nhà kín. Nóc nhà kín là nơi bí mật trú ẩn hoạt động của chiến sĩ cách mạng vùng Lái Thiêu, từ những năm 1944.

Toàn bộ mái nhà tiền điện cẩn vào bêtông bằng mảnh gốm sứ màu sắc lóng lánh, trang trí bốn Lân đứng hàng ngang hướng về trước sân đình, hai đầu hồi là hai Rồng dao (dao lá); Phần mái của trung điện chính giữa có hình nhật nguyệt, hai bên đầu hồi được trang trí Long, Lân, Quy, Phụng; Phần mái của hậu điện cũng được trang trí hoa văn Cá Hóa Long, Lưỡng Long Tranh Châu...

Nhà Tây lang trang trí hai bên là hai con Rồng giữa là đầu Lân và cảnh Long Mã, Công, Nai, Khỉ, cây Tùng, cây Trúc, quả Đào. Hoa văn chạy dài là hình chữ Chuyện. Đông lang được trang trí hai bên là hai con Phụng giữa là hình mặt Nguyệt, Lân, Dơi, Khỉ…
Phần sân trước có ba cổng. Cổng bên phải là Tấn Điền, cổng bên trái là Tấn Lộc, cổng giữa là lạc Phú.

Tiền điện tiếp diện cùng sân khấu ngoài trời - nơi biểu diễn văn nghệ cho thần coi, vì vậy sân khấu được hướng vào phía bàn thờ thần. Đây còn là nơi tổ chức tế thần. Chính giữa đặt một bàn thờ Quan Công, bàn bằng gỗ, mặt trước được chạm nổi hình Phước, Lộc, Thọ xung quanh trang trí chạm thủng với chủ đề Lưỡng Long Triều Nguyệt. Toàn bộ tiền điện có chín bao lam bằng gỗ đều được chạm thủng các đề tài: Nho, Chuối, Hoa Mai, Hoa Cúc, Hoa Lan, Hoa Lựu tượng trưng cho sự sinh sôi nảy nở và Bát Tiên Hóa Hải, Long Hải Tướng Quân,.. Đặt biệt, hơn là khoảng cách giữa trung điện và chánh điện có một bao lam ghép gốm sứ, men màu xanh trang trí: Long, Lân, cảnh hội Bát tiên, Bát Tiên Hóa Hải, Long Hải Tướng Quân, Cá Hoá Rồng...

Bên trong chánh điện là hai bộ vì kèo chịu lực bằng gỗ, kết cấu theo kiểu kẻ chuyền, hai hàng cột gồm 6 cây loại gỗ gõ đường kính 40cm. Chánh điện, chính giữa là một án thờ sắc thần, thành hoàn bổn cảnh được vua tự đức ban tặng vào ngày 8/1/1953. Hai bên thờ tả ban, hữu ban. Ngoài ra chánh điện còn được thờ nhiều người có công theo thứ tự từng án thờ, mỗi án thờ có một bài vị. Riêng án thờ được đặt cao nhất là hình một chiếc ghế dựa bằng gỗ hình vuông, chạm thủng “Mai, Lan, Cúc, Trúc” với một long vị đắp nổi trong rất uy nghi (gọi là Ngự).

Gian đầu hồi bên trái đặt một bàn thờ Ngũ Hành Nương Nương, cạnh bàn thờ đặt một cái mõ dài 1,8m; Bên phải đặt một bàn thờ ông Hổ, bên cạnh đặt một cái trống để sử dụng vào các ngày cúng tế, lễ hội. Các bàn thờ Tiền hiền – Hậu hiền cũng được thờ cúng tôn nghiêm từ ban công nhìn thẳng vào chánh điện, có hàng lỗ bộ với nhiều loại binh khí và bốn cặp Hạt đứng lưng Rùa.

Hai cửa trung môn nói liền với Đông lang, Tây lang là nơi chuẩn bị lễ vật cúng thần, ngày thường là nơi giải quyết việc làng, nơi tiếp khách và thờ những người có công đứng đầu trong làng, xã và những ông từ đã có công với đình. Ngoài ra, còn có nhà bếp đầy đủ tiện nghi để phục vụ lễ tiệc trong các ngày lễ hội.

Đình Phú Long được trang trí theo lối cổ lầu. Tất cả những tấm hoành phi, liễn, đối đều được sơn son thếp vàng rực rỡ, nội dung chúc tụng sơn hà xã tắc. Cách trang trí chạm trổ các đề tài nổi bật lên cung cách đầy quyền lực của Rồng, sự trang trọng của Phụng, mạnh mẽ của Lân và phúc thọ của những con Hạc đứng lưng Rùa cổ kính trang nghiêm.

Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, ở Phú Long – Lái Thiêu lúc bấy giờ có “Đệ Tam Sư Đoàn” tổ chức này do ông Nguyễn Hòa Hiệp làm Tư lệnh, đầu tiên được tổ chức tại Sài Gòn, qui tụ một số lớn lính “Heiho” (người Việt trong lực lượng bổ túc của quân đội Nhật). Sau ngày Sài Gòn bị thất thủ, “Đệ tam sư đoàn” rút về Lái Thiêu đóng hành dinh tại Phú Long (quê ông Nguyễn Hòa Hiệp) ông thường xuyên tổ chức họp hội tại đình Phú Long. Sau đó, Lái Thiêu bị Pháp chiếm “Đệ tam sư đoàn” rút qua hữu ngạn sông Sài Gòn tiếp tục hoạt động.

Từ năm 1947 đến 1949, tại khu vực đình Phú Long có một tốp du kích trú ẩn để hoạt động, nơi đây dân quân tự vệ và du kích thường xuyên gặp nhau để trao đổi nắm bắt tin tức của địch.

Năm 1965 đến năm 1968, đình là đại điểm làm trạm cứu thương cấp cứu cho các chiến sĩ về đánh đồn bót, chốt chặn. Tại đây đồng chí Nguyễn Văn Huê (Sáu Huê), đồng chí Nguyễn Văn Biết (Tư Biết) đã trực tiếp chỉ huy điều động công tác của trạm, tổ chức được nhiều cuộc họp, chuẩn bị truyền đơn tuyên truyền, tiếp nhận lương thực thuốc men để chuyển vào căn cứ của ta. Tại sân đình thường xuyên có 30 thanh niên luyện tập võ nghệ và một số công nhân lò gốm cũng tụ tập lại bàn kế hoạch đình công đòi quyền lợi cho công nhân.

Cho đến nay, đình vẫn là nơi sinh hoạt cộng đồng, gắn với ý thức dân tộc mạnh mẽ qua các lễ hội. Hàng năm dân chúng tập trung về đây nhiều nhất vào ngày 17 – 18 tháng 8 âm lịch trong dịp lễ Kỳ Yên, cầu cho mưa thuận gió hòa.

Theo Svhttdl.binhduong, ảnh internet
Du lịch, GO!

Bến Bình Ca

Chiến thắng oai hùng của quân và dân ta trong chiến dịch Thu - Đông 1947 tại bến Bình Ca lịch sử, đã tiêu diệt, đầy lùi giặc Pháp tấn công theo đường sông Lô. Nơi được coi là huyết mạch giao thông chắn giữ cửa ngõ phía tây của chiến khu Việt Bắc, nối vùng an toàn khu với vùng trung du.

Trong Chiến dịch thu - đông năm 1947, Tiểu đoàn 42 dùng súng bazôca đã bắn chìm một pháo thuyền Pháp trên sông Lô và đánh lui một trận đổ bộ của chúng vào sáng ngày 13-10-1947, tiêu diệt 20 tên giặc, bảo vệ vững chắc cửa ngõ phía tây Việt Bắc, làm chủ con đường huyết mạch Bình Ca - Thái Nguyên, nối vùng tự do rộng lớn với nhau.

Sau này Bình Ca trở thành một bến phà chiến lược quan trọng nối quốc lộ 37 từ Thái Nguyên qua bến Bình Ca, xã Vĩnh Lợi, sang xã An Khang gặp quốc lộ 2 tuyến Tuyên Quang - Hà Nội ở km 5.

Quốc lộ 37 tiếp tục chạy qua Mỹ Lâm (nơi có suối nước khoáng nóng) đi Yên Bái, rồi một số tỉnh thông với Điện Biên. Thấy tầm quan trọng đó, năm 1951 thực dân Pháp lại cho máy bay oanh tạc bến phà Bình Ca nhằm ngăn chặn sự tiếp tế của ta theo quốc lộ 37 lên chiến trường Điện Biên Phủ, trong đó có một chiếc đã tự lao vào núi Ba Cô bốc cháy.

Bình Ca không chỉ là nơi diễn ra chiến công mở đầu cho những chiến thắng rực rỡ khác trên mặt trận sông Lô trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược; là huyết mạch giao thông của vùng tự do, mà còn là vùng đất nên nhạc, thơ say đắm lòng người.

Ai đã từng qua bến Bình Ca và cả những người chưa qua cũng đều có ước ao một ngày nào đó được ghé thăm vùng đất lịch sử oai hùng này.

Tới khu di tích cấp quốc gia Bình Ca hôm nay, du khách có thể leo lên sườn núi Ba Cô thăm Bia chiến thắng Bình Ca lịch sử, nơi có ghi câu nói nổi tiếng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp: “Bình Ca là trận mở đầu cho những chiến thắng rực rỡ khác trên sông Lô”.

Sát mép nước bến Bình Ca, dưới chân bia chiến thắng có ngôi đền Ba Khuân xếp hạng di tích cấp tỉnh linh thiêng nổi tiếng cả vùng. Bà Nguyễn Thị Đông, thủ nhang của đền cho biết, vào thế kỷ XIX đền Ba Khuân thuộc xã Bình Ca, rồi tổng Bình Ca, huyện Hàm Yên, phủ Yên Bình.

Sau Cách mạng Tháng Tám, xã Bình Ca đổi thành xã Thái An, tới cuối năm 1947 hợp nhất với xã Kim Ninh, Vân An, An Hoà thành xã Vĩnh Lợi (thuộc huyện Sơn Dương).

Vào các thể kỷ trước, nhận thấy đây là vùng đất sông nước linh thiêng nên nhân dân trong vùng đã quyên góp xây dựng đền, để thờ Mẫu Thoải, tức Mẹ Nước, đáp ứng nhu cầu tâm linh của mọi người.

Đền Ba Khuân dựng theo thuyết phong thuỷ “Tiền minh đường hữ hậu chẩm”, tức cửa đền quay về phía dòng sông Lô uốn khúc là nơi tụ thuỷ, tụ phúc; xa xa có ngọn núi và chùa Hang làm bức bình phong phía trước, lưng đền dựa vào sườn núi Ba Cô tạo thành thế “sơn bao thuỷ bọc”.

Tại đền có một cây thị to hai người ôm không hết, tuổi đến vài trăm năm vẫn xoè bóng mát cho đền. Hàng năm, cứ vào tháng bảy âm lịch, mùa thị chín hương thơm ngào ngạt cả không gian linh thiêng của bến Bình Ca.

Trong tương lai, khi ngành du lịch tỉnh mở tuyến du lịch bằng thuyền trên sông Lô, chắc chắn Bình Ca sẽ là điểm tham quan hấp dẫn của du khách.

Một số du khách đã tới Bình Ca nói rằng, nếu những chiếc canô, phà ngày xưa được kéo trở lại bến Bình Ca thì thật là tuyệt! Vừa là chứng tích, song trên những chiếc phà, canô cũ đó có thể thiết kế nhà hàng nổi trên sông phục vụ du khách trong khung cảnh sông núi hữu tình. Ngoài ra, du khách có thể thăm cuộc sống của người dân Bình Ca, thăm Nhà máy Giấy và bột giấy An Hoà ở Khu công nghiệp Long Bình An.

Theo Tuyên Quang online
Du lịch, GO!

Pháp Viện Thánh Sơn

Pháp Viện Thánh Sơn là một ngôi chùa tọa lạc trên đồi núi xã Diên Lâm - Diên Khánh, nhìn xuống những cánh đồng và những triền dốc xanh thẳm.

< Pháp Viện Thánh Sơn nằm trên một đỉnh đồi, chung quanh là ruộng xanh bạt ngàn.

Được xây dụng vào năm 2006 đến nay vẫn chưa hoàn tất. Men theo con đường đất nhỏ, khách hành hương có thể đến viếng Pháp Viện một cách dễ dàng, hòa vào cái không gian ấm cúng và từ bi của đất Phật.

Trước chuyển đi Diên Khánh thì tôi hầu như không biết về nơi đây ngoài ngôi chùa Long Sơn nổi tiếng tại thành phố Nha Trang. Qua những lời kể cũng mọi người tôi biết đến Pháp Viện Thánh Sơn rất đẹp làm chúng tôi rất hào hứng để tìm hiểu.

Sau chặng đường từ Nha Trang lên Diên Khánh và hỏi thăm đường thì chúng tôi cũng đã tìm được con đường dẫn vào khu Thánh Sơn nổi tiếng. Trên con đường xa xa chúng tôi đã thấy thấp thoáng ngôi chùa này từ xa. Từ xa ngôi chùa rất nổi bật khi nằm cao trên một ngọn đồi.

Khi đến nới chúng tôi thật sự bị choáng ngợp với ngôi chùa này. Khung cảnh đẹp, với cổng chào rất đẹp. Nhưng đây là cảm giác bản đầu, khi bước vào thì thật sự bạn sẽ có cảm giác choáng ngợp, với mọi thứ.

Một không gian vô cùng đẹp, mọi thứ sẽ đưa bạn tới từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Không gian tràn ngập bóng mát với rất nhiều cây xanh và những hồ nước nhỏ với rất nhiều chú cá bơi lội.

Con đường đi được trải rất nhiều viên to nhỏ đủ kích thước đá nó sẽ dẫn vào khu vực chùa với rất nhiều đặc biệt này. Và khắp nơi các bạn sẽ thấy rất nhiều tượng phật, các vị La Hán... các bạn sẽ có cảm giác yên bình khi đến nơi đây.

Pháp Viện Thánh Sơn với rất nhiều nơi đẹp bạn có thể tham quan đi dạo khắp nơi để có thể thấy được sự thanh tịnh, linh thiêng của ngôi chùa này và chắc chắn lòng bạn sẽ có cảm giác yên bình và sẽ có thêm những lời cầu nguyện cho riêng bạn. Chắc đây cũng là nơi nổi tiếng mà các ca sĩ nổi tiếng, các công ty... đã từng tới đây viếng chùa và để lại rất nhiều ghế đá.

Các bạn hãy thử tới nơi đây để có những phút giây yên bình tại ngôi chùa nổi tiếng này nhưng chắc hẳn không phải ai cũng biết. Nhưng ngôi chùa này nổi tiếng hơn chúng ta đã nghĩ đấy.

Theo Diên Khánh online
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

Go! Tả Phìn.

Là một trong những tuyến du lịch sinh thái cộng đồng hấp dẫn của huyện Sa Pa, các thôn thuộc Tả Phìn đã trở thành điểm đến của nhiều du khách khi tham quan Lào Cai.

< Những bước chân vào thôn Sẻ Séng.

Tiết trời cuối đông, con đường vào thôn Sẻ Séng (trung tâm du lịch cộng đồng của Tả Phìn) bảng lảng những tảng mây mù bao phủ, lúc ẩn lúc hiện. Xa xa thấp thoáng tầng tầng, lớp lớp dãy núi xanh trong mây, trong sương và những bản làng của người Mông cheo leo trên sườn núi cao.
Kinh nghiệm đi du lịch miền núi vui, “thu hoạch” được nhiều, ít tốn kém là ăn, ngủ ngay tại nhà của đồng bào.

Đĩa thịt lợn xào hành thơm phức, bốc khói nghi ngút. Du khách người Pháp là ông Patric tấm tắc khen bữa tối mà chủ nhà phục vụ: “Tôi ăn món ăn ở đây thấy ngon hơn ở ngoài rất nhiều. Gia đình chăm chỉ và hiếu khách. Trong tương lai nếu có điều kiện tôi nhất định quay lại nghỉ ở đây. Đặc biệt, cũng sẽ mời người thân đến đây để tận hưởng những hương vị, những cảm xúc mà tôi đã trải qua”.

Ông Patric nghỉ tại nhà sàn của đôi vợ chồng người Dao - anh Chảo A Phú và chị Chảo Lở Mẩy - ở thôn Sả Séng, xã Tả Phìn, huyện Sa Pa (Lào Cai).

Nhà anh Phú làm bằng gỗ, sơn màu nâu vàng. Nhà nghỉ cho du khách là nhà dựng theo kiểu truyền thống của người dân nơi đây – nhà sàn thoáng mát, hoà hợp với thiên nhiên. Từ trên sàn, có thể phóng tầm mắt ngắm mây núi....

Tôi đã có dịp nghỉ tại homestay của vợ chồng anh Phú. Bữa tối thịnh soạn với thịt lợn, cá và rau. Sàn nhà gỗ lau sạch bóng. Phòng ngủ chung trang bị gối chăn thổ cẩm, chăn nhung. Nhà vệ sinh sạch sẽ.
Giá ăn nghỉ chỉ 150 nghìn đồng một đêm.

Từ thị trấn Sa Pa, vượt qua đoạn đường bồng bềnh sương núi chừng ... chưa tới 100 ngàn tiền xe ôm, bạn đến Tả Phìn. Chào bạn là “Tả Phìn Market”. Rất hội nhập!

Ở thôn Sả Séng chỉ toàn người Dao. Bạn có thể gặp người Mông, tìm hiểu về văn hóa Mông ở những bản quanh đó.
Bạn không lo chỗ ăn nghỉ, vì rất nhiều nhà “làm” du lịch theo mô hình homestay.
Sau khi mỏi chân khám phá, tận hưởng ở Tả Phìn, bạn về Sa Pa bằng xe máy của các chàng trai bản, giá cả mềm hơn các bác xe ôm từ thị trấn Sa Pa vào.

Theo VOV4, Báo Mới
Du lịch, GO!

Nụ cười em bé miền sơn cước

(BQN) - Tôi là “dân phượt”. Và tôi rất thích đến những bản làng vùng Tây Bắc, Việt Bắc. Những chuyến đi ấy đã cho tôi cơ hội để được biết thêm bao điều, từ những ruộng bậc thang mùa lúa chín vàng, những con thác ngày đêm đổ ầm ầm trắng xoá, những ruộng tam giác mạch say đắm lòng người...

Nhưng có lẽ, vẻ đẹp khiến con tim tôi rung động nhất chính là nụ cười các bé thơ miền sơn cước...

Làm sao không rung động được khi nhìn lũ trẻ ở Bản Phùng (huyện Hoàng Su Phì, Hà Giang) cười sung sướng khi chơi trò lái xe ô tô trên “chiếc xe” tự tạo bằng mấy mẩu gỗ nhỏ.

Hay khi ngắm nhìn “cô bé lọ lem” ở vùng quê Phó Bảng (huyện Đồng Văn, Hà Giang) cười phô cả hàm răng sún…

Làm sao không rung động được khi ngắm nhìn nụ cười hồn nhiên, ấm áp của “cô chủ quán nhỏ ” đang vừa trông em vừa thay mẹ bán hàng ở chợ phiên Bắc Hà, tỉnh Lào Cai!

Và đây nữa, những cô bé với nụ cười làm duyên ngộ nghĩnh này.
Chúng mới đáng yêu làm sao, nhưng cũng khiến ta chạnh lòng làm sao khi cuộc sống lao động nhọc nhằn vất vả dường như đang bắt chúng phải làm người lớn sớm hơn so với tuổi của mình.

Nhưng cũng có nụ cười bé thơ làm tôi thấy ấm lòng khi nó tràn đầy hạnh phúc trong vòng tay của người cha ở xã Thèn Chu Phìn, huyện Hoàng Su Phì, Hà Giang...

Còn nhiều, nhiều nữa những nụ cười bé thơ mà tôi đã gặp trên những chặng đường lên các bản làng vùng cao Tây bắc, Việt bắc. Chợt thấy lòng mình bâng khuâng… Những nụ cười này sẽ đọng lại mãi trong tâm hồn tôi.

Theo Thuỳ Dương (Báo Quảng Ninh)
Du lịch, GO!

Di tích lịch sử - Đình Phú Cường

Đình Phú Cường (còn gọi là đình Bà Lụa) hiện tọa lạc ở phường Phú Thọ, thành phốThủ Dầu Một, được xây dựng khoảng nửa thế kỷ XIX (trước năm 1861) nằm bên rạch Bà Lụa. Vì vậy, nhân dân ở đây thường gọi là đình Bà Lụa, thờ Thành Hoàng thôn Phú Cường.

Tổng diện tích đình là 7656.26m², nổi tiếng vì quy mô kiến trúc độc đáo và hoành tráng cùng với những trang trí thờ phụng nổi tiếng hơn những ngôi đình khác. Chính vì vậy, mà nhà cầm quyền Pháp đã cho lập mô hình và đem triển lãm ở Hội chợ Marseille vào năm 1921. Thế nhưng, rất tiếc ngôi đình nguyên thuỷ ấy đã bị chiến tranh phá huỷ. Đình đã trải qua nhiều lần trùng tu, những di tích cũ không còn mấy.

< Đình Bà Lụa (còn gọi là đình Phú Cường) thời Pháp thuộc.

Về vị trí ngôi đình: theo lời một số cụ phụ lão cho rằng nguyên ngôi đình Phú Cường nguyên toạ lạc trên đồi Phú Cường (tức nơi có trụ sở của UBND tỉnh hiện nay), đến khi người Pháp chiếm Thủ Dầu Một, ngôi đình bị huỷ hoại, dân chúng mới chung sức cất ngôi đình nơi vị trí hiện nay. Tuy nhiên, theo các tài liệu như địa phương chí Bình Dương (năm 1975), lịch sử văn hoá và cách mạng Phú Cường (năm 1990) đều căn cứ cuốn hồi ký của Grammont, một sĩ quan Pháp có mặt trong cuộc xâm chiếm Thủ Dầu Một vào 1861 thì ngôi đình Phú Cường đã có mặt trước đó ở vị trí như ta thấy hiện nay.

Kiến trúc và bố cục của đình hiện tại: Ngôi chánh điện của đình dựng trên một nền cao, kiến trúc theo kiểu truyền thống là có ba gian nhà liền mái theo kiểu chữ tam, kèo, cột, xuyên, trính đều đúc ximent, trên lợp ngói móc, còn gọi là ngói vảy.

Gian trong cùng của chánh điện gọi là chánh tẩm hay hậu cung, nơi được xây trên một nền cao hơn hai gian kia. Ơ giữa gian chánh tẩm thờ vị chánh thần, tức thần Thành Hoàng.

Vị thần ở đây không có tượng, chỉ có một chữ Thần trên bức thờ, có long vị chạm trổ, trên long vị đề: “Cung Thỉnh Phú Cường Thành Hoàng Linh Thần, Sắc Gia Tặng Bảo An Chánh Trực Chi Vị”. Bên cạnh long vị này là bài vị đề: “Linh Quang Chủ Chiếu Bổ Mạng Nguyên Thần Tinh Quân Tọa Vị”, trong ấy còn có ghi tên các vì sao, lục giác…
Các tự khí còn có: áo, mão, và ngựa. Hai bên án thờ còn có hai giá lỗ bộ, mỗi giá cắm năm món binh khí cổ: kích, chùy, xà mâu, búa, siêu. Hai đôi hạc đứng trên lưng rùa, cùng với một đôi tàng màu vàng.

Hai bên thờ thành hoàng là khám thờ tả bang, hữu bang (tức những vị phò tá chánh thần và có đủ áo, mão, hia, ngựa). Đối diện với bàn thờ thần là hương áng, nơi đây có một bàn gỗ (bức hương áng tiền). Do tập thể những người chủ xe đò, xe vận tải phụng cúng vào năm Nhâm Thân (1932). Ơ gian chánh còn có những tấm hoành, những câu đối tạo sự trang nghiêm cho nơi thờ thần. Trong đó, đáng chú ý là một tấm thủ quyển thếp vàng, trên đề: “Trư trường lưu tự điển” (nghi thờ tự dài lâu), một tấm hoành ghi ngày tháng khánh thành đình như đã nói trên và cặp đối đáng chú ý là cặp đối ca ngợi công đức của vị thần:

Thánh đức quang huy vận tải anh linh bảo an chánh trực
Thần ân chiếu diệu thiên thu hiển hách hữu thiện đôn ngưng.
Tạm dịch:
Anh linh của đức thánh rạng rõ muôn năm giữ yên sự ngay chính.
Ơn thần to lớn soi thấu ngàn thu chở che điều lành, làm dày những thành quả.)

Gian giữa là gian tiền tế, từ nơi đây các lễ sinh dâng lễ vật lên cúng thần, nơi đây còn là nơi vị đọc chúc sẽ đọc văn tế trong dịp tế lễ thần… gian tiền tế có một món tự khí đáng chú ý, đó là cập đài (hộp đựng trầu cau) bằng gỗ chạm hình tứ linh do ông phó tổng tổng Bình Điền cúng vào năm Giáp Thìn (1904), đây là món tự khí có lẽ cổ nhất còn lại trong đình chăng?

Gian ngoài cùng gọi là hội đồng ngoại có am thờ tiền hiền, hậu hiền, tức những vị có công với địa phương hoặc với ngôi đình. Ơ đây còn bốn hương áng khác có giá chuông, trống, mõ.
Hai bên chánh điện có đông lang dành cho bá tánh nam nữ hội họp và những nhà kho. Trước sân đình là bình phong long hổ, bàn thờ thần nông. Hai bên  tờ tả hộ vệ, hữu hộ vệ.
Đình Phú Cường đựơc công nhận là di tích lịch sử - văn hóa cấp Tỉnh ngày 02/6/2004, với tổng diện tích là 7656.26m2.

Theo SVHTTDL tỉnh Bình Dương
Du lịch, GO!